Chưa đầy mười ngày, các tửu lầu ở khu vực phồn hoa của đế đô đều đã rơi vào tay Tiêu Vạn Bình.
Thế như gió cuốn mây tan ấy khiến người ta phải líu lưỡi.
Cũng chẳng thể trách những ông chủ tửu lầu kia, một hai ngày không có khách thì còn gắng gượng nổi.
Nhưng liên tiếp mười ngày vắng khách, tâm khí của bọn họ đã sớm sụp đổ.




